Chương370: Tình bằng hữu giữa c.h.ó và ngỗng.
Chương 195
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Trong nhà chính, Trương Yến Bình tức giận đập bàn, trách Tôn Thủ Bình đi vắng để bà lão Chu gây chuyện. Tần Quân phân tích rằng dù có dắt chó ra cũng vô dụng, vì bà ta chẳng sợ, chỉ chuốc thêm tai tiếng. Tống Tam Thành xác nhận bà lão vốn dữ dằn từ trẻ, nhưng ngày càng quá đáng, sáng đi bẻ rau nhà người, tối đi nói xấu khắp làng. Cả làng đều lánh xa, thậm chí chó cũng chán không thèm sủa. Mọi người thắc mắc sao bà ta lại nhắm vào nhà mình, mà không biết nguyên nhân chính là uy danh của Đại Vương từng ăn thịt hổ.
Ngoài sân, bà lão Chu vẫn trơ trẽn vu khống Kiều Kiều đẩy bà ngã vào chuồng lợn, đòi xin lỗi và bồi thường. Ngô Lan tức đến đỏ mắt, chộp cây cào lao ra định đánh, khiến Tống Đàm hốt hoảng giữ chặt hai bà mẹ đẩy vào nhà. Bà lão càng đắc ý, thách thức đánh mình và dọa sẽ kiện lên tòa án. Tống Đàm nhận ra bà ta là loại người không biết sợ gì, mềm cứng đều vô hiệu. Cô bình tĩnh đóng cửa chính, huýt sáo gọi Đại Vương và Đại Bạch.
Ngô Lan còn nghi ngờ gọi cách xa thế sao nghe thấy, nhưng tiếng chó sủa vọng lại rõ ràng khiến mọi người kinh ngạc. Bà lão Chu thoáng run, nhưng lại thách thức gọi chó đến cắn. Đúng lúc đó, Đại Bạch lao ra như tên bắn, đôi chân ngắn chạy nhanh không ngờ, mổ một phát đau điếng vào đùi trần của bà. Bà nhảy lên, Đại Bạch thả ra rồi chờ bà vừa chạm đất lại tiếp tục mổ. Tiếng chó sủa, tiếng ngỗng kêu, tiếng người la hét vang khắp sân. Bà lão Chu chạy trốn khắp sân, hai bên đùi chi chít dấu răng sâu cạn. Cuối cùng, bà vừa chạy vừa gào lên đe dọa sẽ kiện Tống Đàm vì thả ngỗng cắn người. Tống Đàm phẩy tay làm vẻ nghiêm túc: cô chỉ gọi chó nhà thôi, còn ngỗng chơi thân với chó thì có liên quan gì đến cô.