Chương53: Tư Bản Vô Tâm.
Chương 28
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tống Đàm về đến nhà đã thấy mẹ Ngô Lan đang phơi hạt giống lúa, sẵn dịp bà cằn nhằn vì con gái suốt ngày sai bảo. Tống Đàm nhanh trí đẩy Kiều Kiều cùng ba chú chó con mới nhặt ra làm ‘bình phong’, rồi khoe đàn vịt hơn trăm con do cô cả mua giúp với giá rẻ. Ngô Lan lập tức dịu giọng, bà thích thú ngắm đàn vịt rồi giao cho Tống Đàm việc đảo hạt giống, còn mình thì lo chuẩn bị ổ cho vịt.
Đang làm thì điện thoại reo: một khách hàng ở xa đặt mua trăm cân cỏ đậu tím. Ngô Lan mừng rơn vì hai nghìn tệ, nhưng chưa kịp vui thì thư ký Vương lại đặt thêm hai mươi cân, rồi danh bạ ùn ùn gửi lời kết bạn. Tống Đàm nhận ra lượng khách tăng đột biến, giao diện hiện tại khó quản lý, nảy ra ý định thuê người phát triển ứng dụng mua sắm riêng. Cô liên hệ ngay anh nhân viên chuyển phát nhanh quen, nhờ anh đóng gói và gửi hàng hộ. Anh vui vẻ nhận lời nhưng hốt hoảng khi biết cần chuẩn bị trăm bộ bao bì đá khô cho hơn ba mươi đơn đã có.
Có đơn hàng dồn dập, Tống Đàm mạnh tay xóa dòng “miễn phí vận chuyển” khỏi mô tả, tâm trạng phấn chấn còn truyền thêm linh khí cho đàn vịt. Thừa dịp Kiều Kiều vắng mặt, cô lén mở hộp ong ra ngắm, nữ hoàng ong béo tròn vươn đầu xin linh khí. Cô móc ngón tay xoa nhẹ, cả người lẫn ong đều thỏa mãn, định khép nắp thì Kiều Kiều đã đứng sau lưng, mắt đầy trách móc. Tống Đàm điềm nhiên: “Người phát lương làm được thì chưa chắc em đã làm được.” Rồi dúi vào tay cậu cái cuốc, bảo ra vườn trước nhà đào đất để chuẩn bị gieo hạt, hứa trả năm mươi tệ – đủ mua quà cho lũ chó và Đại Bạch. Kiều Kiều nghe thế liền phấn chấn cầm cuốc hăm hở làm việc.