Chương117: Tự lực cánh sinh còn hơn trông chờ vào người khác.
Chương 67
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Sau màn náo loạn vì bị chó đuổi, Tôn Yến Yến cố đổ tội cho Tống Đàm vì không báo trước có chó dữ. Tống Đàm bật cười, nhắc rằng cả làng ai cũng biết nhà cô nuôi năm con chó lớn giữ núi, và chính cô đã nói Kiều Kiều sẽ hái hoa sồi chiều nay, nhưng hai mẹ con không đợi được. Cô nhẹ nhàng chỉ mặt Tôn Yến Yến bị lem mascara, khiến chị ta xấu hổ chạy về rửa mặt. Bữa trưa vẫn diễn ra ngon lành, mọi người ăn sạch thức ăn. Riêng Mao Lệ và Tôn Yến Yến chỉ kịp ăn bánh hẹ, mê mẩn hương vị, định hỏi vườn hẹ ở đâu thì Hồng Mai đã nhanh chân xin rau trước. Hai mẹ con vội xách giỏ đi theo. Tống Đại Phương chỉ biết lắc đầu, nghĩ thôi thì mặt đã mất hết đành chịu.
Đúng lúc ấy, bốn phụ nữ xách giỏ tre đến, cười nói với Ngô Lan về việc hái trà. Ngô Lan cân nhanh số trà họ hái: hai cân bảy lạng mỗi người. Mọi người đùa rằng làm tá điền cho nhà Ngô Lan, bà liền đáp nếu thật thì gà gáy đã phải gọi dậy. Tống Đại Phương hỏi sao nhà vẫn hái trà, Ngô Lan đáp do Tống Đàm bảo đồ bên ngoài không tốt nên bắt mọi người làm đủ thứ – từ hạt dẻ, trà đến trồng lúa. Tống Đại Phương thắc mắc sao trưa nay uống trà vẫn là trà cũ năm ngoái nhưng không tiện hỏi.
Mao Lệ cười bảo: “Cô làm vậy có đủ trả tiền công không?” Ngô Lan đáp trà năm nay ngon, bán được giá, rồi phản công: “Chị dâu, trà nhà chị cũng tốt, sao không thuê người hái? Tôi tiện thể sao trà giúp.” Trong lòng Ngô Lan nghĩ: ruộng đất nhà họ Tống Đại Phương lớn gấp đôi, bỏ hoang không màng, sao phải giúp? Bà hiểu ra rằng tự lực cánh sinh còn hơn trông chờ vào người khác, nhất là khi thấy thái độ của Mao Lệ và Tôn Yến Yến sau khi bà kiếm được tiền.