Chương152: Công việc đồng áng không bao giờ dứt.
Chương 77
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tống Đàm thảnh thơi về nhà, mải nghĩ đến chiếc điện thoại mới cho livestream và máy tính bảng cho em trai, thì bất ngờ nhận được điện thoại của cha Tống Tam Thành nhờ mua thêm tấm tôn lợp mái bếp mới. Tiêu tốn thêm một khoản, cô chua chát nghĩ đến món nợ chất chồng. Về đến nơi, thấy cha và ông chú Bảy đã dựng khung bếp gạch đỏ rực, nhưng mái che vẫn trống hoác, nhìn tạm bợ chẳng có quy hoạch gì. Cả hai già trẻ lại bàn tán chuyện đồng áng, ông chú Bảy hỏi mấy mảnh ruộng sau núi cô định trồng gì. Tống Đàm quyết định trồng đậu nành, mè đen và khoai lang. Ông chú hứa tìm giống khoai ngon, mách cách cắt mầm khoai để trồng, còn dặn chừa đất cho thằng Kiều Kiều trồng bắp. Mưa bắt đầu nặng hạt, ông chú Bảy xuýt xoa vì hôm qua vừa gieo hạt đã gặp mưa to, nhưng cha cô lại lo nước cuốn trôi hạt, lũ chim sà xuống ăn mất. Tống Đàm nghe thế mặt cứng đơ, đau đầu vì linh khí trong tay có hạn, đám sâu chim cứ bị thu hút mà kéo đến phá hoại. Ngày trước cô có thể bày trận pháp đuổi chúng, giờ chỉ còn cách nhờ ông Lý cắm rễ giữa đồng mà xua đuổi. Công việc nông nghiệp chất chồng lên vai. Ông chú Bảy lại đòi thả heo lên núi chạy nhảy cho thịt săn chắc, nhưng Tống Đàm bảo hàng rào chưa dựng xong. Ông chú cười khẩy, chỉ vào Đại Vương: có nó canh thì lợn chẳng chạy mất. Ông còn nhắc clip chó chăn cừu trên mạng, bảo Đại Vương cao lớn thế này thì chăn mấy con lợn cũng chỉ là chuyện nhỏ. Tống Đàm nghe mà cạn lời.