Chương209: Đồ vô dụng
Chương 109
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Diệp Huyền đã chặt đứt tay chân Phùng Lượng, cho hắn cơ hội gọi điện cầu cứu. Phùng Lượng gọi cho cha mình là Phùng Tam gia, gào thét báo tin Lý Thạch đã chết. Diệp Huyền cười khinh, nói nếu ông ta đến trong ba mươi phút thì có thể gặp con lần cuối, rồi đạp nát điện thoại. Hắn tra tấn Phùng Lượng bằng kim bạc đâm vào năm huyệt đau nhất, khiến tiếng thét thảm thiết vang khắp biệt thự.
Nửa giờ sau, Phùng Tam gia vội vã đến nơi, thấy con trai mình đã chết liền nổi cơn thịnh nộ, thề sẽ xé xác Diệp Huyền. Diệp Huyền lạnh lùng chất vấn: ông ta biết đau đớn mất con, vậy sao còn sai người phá hoại công trường Lâm Thị, suýt hại chết bao công nhân vô tội? Phùng Tam gia khinh miệt đáp: 'Đám công nhân đó chỉ là bụi bặm dưới đáy xã hội, chết thì sao!' Ông ta lập tức gọi Chu đại sư – cao thủ cảnh giới Chân Vũ của nhà họ Phùng – ra tay.
Chu đại sư chế nhạo Diệp Huyền kiêu ngạo, rồi tung một chưởng hiểm ác vào mặt hắn. Diệp Huyền thong thả nhả khói, chỉ kịp nói 'Bắt đầu thôi, tôi còn phải về nhà ăn cơm'.