Chương12: Tôi vô tội
Chương 12
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Bị Lâm Thanh Nham bất ngờ hôn, Diệp Huyền giật mình, cố thoát khỏi cô nhưng cô đang trong cơn kích thích do thuốc, ôm chặt lấy hắn, thậm chí còn cởi váy, cầu xin hắn âu yếm. Diệp Huyền dù nóng bừng nhưng vẫn giữ được tỉnh táo, định dùng y thuật giải độc cho cô thì hai chiếc xe địa hình chặn đường.
Tiêu Băng Tuyết bước xuống, thấy cảnh nóng bỏng trong xe, cô vội quay mặt đi nhưng lập tức nghi ngờ Diệp Huyền đã hạ thuốc Lâm Thanh Nham. Cô rút súng bắt hắn, hai phụ tá cũng chặn đường. Diệp Huyền bất lực giải thích nhưng không ai tin. Lâm Thanh Nham vẫn quấn lấy hắn, Tiêu Băng Tuyết đánh cô bất tỉnh, phủ áo khoác và đưa cả hai về đồn cảnh sát.
Tại đồn, Tiêu Băng Tuyết tự mình thẩm vấn, yêu cầu Diệp Huyền khai ra thân phận Huyền Hạo nếu không sẽ chịu cảnh tù đầy nguy hiểm. Diệp Huyền bình thản đáp không phải thuốc của mình và từ chối trả lời. Tuy nhiên, khi vừa bước ra đại sảnh, hắn cũng thoải mái đi ra. Tiêu Băng Tuyết ngỡ ngàng.
Cục trưởng báo cáo tìm thấy lọ thuốc trong túi của Lâm Thanh Nham, dấu vân tay của Phan Quân Lang trên đó, và hắn đã tự thú. Phan Quân Lang khai nhận thuốc của mình bị cô lấy nhầm. Tiêu Băng Tuyết đến gặp hắn, thấy mặt mũi sưng vù, hỏi có phải Diệp Huyền đánh không, hắn run rẩy phủ nhận. Thực chất, khi Diệp Huyền bị đưa vào đồn, phe trên đã ra tay, ép Phan Quân Lang phải tự thú nếu không muốn chết. Hắn sợ hãi, đoán Diệp Huyền có bối cảnh khủng, liền đến đầu thú. Tiêu Băng Tuyết nghi ngờ nhưng buộc phải chấp nhận.
Lâm Thanh Nham tỉnh dậy, tức giận tát Phan Quân Lang, hắn kêu khổ thừa nhận. Gã định dùng thuốc để đưa cô lên giường nhưng kế hoạch bị Diệp Huyền phá hỏng. Tiêu Băng Tuyết lạnh lùng kết luận: lũ khốn này đáng bị đánh.