Chương7: Diễm sắc vô biên
Chương 7
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Diệp Huyền vô tình đẩy cửa phòng tắm, bắt gặp Lâm Thanh Nham đang tắm. Cô hốt hoảng la hét, khăn tắm tuột ra khiến Diệp Huyền thấy gần như toàn bộ cơ thể nóng bỏng của cô. Lâm Thanh Nham vội chạy vào phòng tắm đóng cửa, xấu hổ và giận dữ. Diệp Huyền ngoài cửa vô tình thấy bộ đồ lót màu tím cỡ E cùng quần ren treo trên móc, không khỏi nuốt nước bọt. Khi Lâm Thanh Nham lại mở cửa để lấy quần áo, hắn lại nhìn thấy lần nữa. Cô tức giận mắng hắn là đồ lưu manh, đuổi hắn ra ngoài rồi đóng sầm cửa. Diệp Huyền chỉ cười khổ, trong lòng thấy cuộc sống bắt đầu thú vị.
Sau đó, Lâm Thanh Nham trang điểm kỹ, diện váy ôm hông gợi cảm định đi gặp bạn. Diệp Huyền khen cô xinh đẹp, nhưng cô cảnh cáo hắn không được kể chuyện vừa rồi. Hắn đáp lấp lửng: “Cô giết không được tôi.” Lâm Thanh Nham tức điên nhưng bất lực. Ông Lâm sai cô đưa Diệp Huyền ra cổng biệt thự. Trên xe, cô thay giày cao gót, để lộ đôi chân dài miên man khiến Diệp Huyền không rời mắt. Cô đánh hắn một cái, mỉa mai hắn không có tiền mua đồ. Diệp Huyền khoe thẻ vàng ông Lâm đưa, càng làm cô ghen tị. Ra tới đường, Lâm Thanh Nham đá hắn xuống xe rồi phóng đi. Diệp Huyền cười xấu xa: “Một ngày nào đó, cô sẽ bị tôi chinh phục!”
Diệp Huyền đang cảm khái cuộc sống đô thị, bỗng hai xe địa hình lao tới. Tiêu Băng Tuyết và nữ phụ tá bước xuống. Tối nay cô mặc tây trang bó sát, đi giày cao gót, đôi chân dài dưới váy ngắn hoàn mỹ, thắt lưng xanh tôn dáng, trang điểm tinh tế, môi đỏ mọng, toát lên vẻ quyến rũ mạnh mẽ. Cô hỏi thẳng nguồn tin Sát Vương bị thương có phải từ Huyền Hạo không. Diệp Huyền tỏ vẻ khinh thường nhắc lại việc cô từ chối cho đi nhờ chiều nay, khiến cô và nữ phụ tá xấu hổ. Nam phụ tá tức giận đe dọa nhưng Diệp Huyền lạnh lùng đáp trả, khí thế sắc bén làm gã run sợ. Tiêu Băng Tuyết kiềm chế, giải thích Huyền Hạo từng cứu mạng cô, mong Diệp Huyền nói về người đó. Diệp Huyền yêu cầu đuổi nam phụ tá đi, Tiêu Băng Tuyết đồng ý.