Chương172: Thế mà không có việc gì
Chương 97
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Diệp Huyền biết Tiêu Băng Tuyết đã gọi cho chị Hoa, hắn cười lạnh rồi quyết định rời đi bằng cửa sau để tránh rêu rao, dặn Triệu Hồng Hoa giải quyết hậu quả. Triệu Hồng Hoa lập tức cho vệ sĩ xua đuổi đám đông vây xem, kể cả Lâm Thanh Nham và nhóm ông già Du cũng bị đuổi khỏi phạm vi nhà hàng.
Ông già Du hả hê cho rằng Diệp Huyền đã gặp chuyện, còn Lâm Thanh Nham đau lòng khóc nấc lên. Đúng lúc đó, Diệp Huyền xuất hiện sau lưng cô, cười hỏi: "Thanh Nham đại mỹ nữ, cô nhớ tôi sao?". Lâm Thanh Nham sững sờ rồi mừng rỡ lao vào vòng tay hắn khóc lớn, khiến Diệp Huyền ngạc nhiên vì trước đây cô vốn chán ghét hắn.
Cô đấm vào ngực hắn trách vừa rồi suýt bị dọa chết. Diệp Huyền cảm động trước sự quan tâm của cô, nhẹ nhàng ôm an ủi. Lâm Thanh Nham ngọt ngào ôm chặt hắn, hai người có vẻ thân thiết hơn sau biến cố. Trong khi đó, ông già Du và đám đông không hiểu sao Diệp Huyền lại an toàn thoát ra, thậm chí nữ chiến thần Tiêu Băng Tuyết đang theo dõi từ xa cũng tỏ ra khó hiểu.