Chương5: Châu Phong cước hạ hội kỳ nhân
Chương 5
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Quế Hoa Sinh vượt qua hơn một tháng đường xa, băng qua sa mạc và thảo nguyên để đến chân núi Hi Mã Lạp Nhã. Bị cảnh núi non hùng vĩ thu hút, y quyết định leo lên cao ngắm cảnh, dù biết không thể lên tới đỉnh. Suốt mấy ngày, y đi qua nhiều đỉnh núi phủ tuyết, chiêm ngưỡng cảnh sắc kỳ thú và những loài động vật hoang dã chưa từng thấy.
Đến chiều ngày thứ tư, khi đang nghỉ chân bên một dòng suối nước nóng, Quế Hoa Sinh thấy một bé gái độ bốn, năm tuổi đang hái hoa kết vòng. Bỗng hai người đàn ông tóc vàng mắt xanh, ăn mặc như người Ả Rập, từ sau tảng băng nhảy ra định bắt cô bé. Quế Hoa Sinh nổi giận, ra tay cứu giúp. Y dùng khinh công tuyệt đỉnh lao tới, đánh ngã một tên bằng chưởng pháp, tên thứ hai cũng bị y đẩy lui. Tuy nhiên, khi cả hai cùng xông lên, chưởng lực của chúng phối hợp kỳ lạ, tạo thành luồng kình lực xoáy, khiến Quế Hoa Sinh suýt ngã. Y nhận ra đây là Âm Dương chưởng lực của cao thủ Ả Rập Đề Ma Đạt Đa, một loại võ công biết hóa giải và phản chưởng lực đối thủ. Quế Hoa Sinh thông minh nhanh chóng hiểu nguyên lý, thay đổi chiến thuật: y giả vờ tung chưởng mạnh rồi đột nhiên thu lực, khiến hai đối thủ đánh hụt, mất thăng bằng. Nhân cơ hội đó, y dùng Đại Suất Toái Thủ nắm xương tỳ bà của một tên, bóp nát và đá hắn lăn xuống núi, tên kia cũng bị thương nặng.
Lúc này, người cha của bé gái chạy tới. Quế Hoa Sinh nhận ra đó là Phương Kim Minh, một dũng sĩ từng phục vụ dưới trướng Thập tứ a ca thời Khang Hi, sau khi Ung Chính lên ngôi đã phải trốn lên núi ẩn cư. Phương Kim Minh kể rằng hai quái nhân này mấy ngày trước đến chiếm nhà, hắn đã đánh nhau với chúng nhiều lần. Quế Hoa Sinh kể lại việc Ung Chính và Niên Canh Nghiêu đã chết, khiến Phương Kim Minh mừng rỡ. Hai người về nhà Phương Kim Minh, nói chuyện thâu đêm. Quế Hoa Sinh được vợ chồng Phương Kim Minh tiếp đãi nồng hậu, ăn thịt hổ và uống sữa tê giác. Sáng hôm sau, Phương Kim Minh dẫn Quế Hoa Sinh lên hai ngọn băng, chỉ cho y xa xa đỉnh Châu Mục Lãng Mã. Quế Hoa Sinh ngắm núi mà cảm khái về võ học, cho rằng võ học cũng như leo núi, không có đỉnh cao nhất. Phương Kim Minh an ủi y.