Chương11: Chuyện cũ
Chương 11
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Trình Thái Ngọc nhìn theo bóng Quách Húc khuất dạng, lòng trào dâng nỗi buồn khó tả. Trình Thiết Y đến bên an ủi, nhắc lại chuyện xưa về viên thạch anh tím và cái chết của Khấu Thiều, khiến Thái Ngọc không khỏi xót xa. Nàng thề kiếp này không bao giờ quên ngày Thôi Đình chết. Sau đó, nàng trở về phòng, thấy Đoạn Lăng La giả vờ ngủ, liền mỉm cười rồi ngồi bên bàn nghĩ ngợi. Bỗng Lão Lục hốt hoảng vào báo: Quách Húc và Thôi Đình ra ngoài suốt đêm chưa về. Lo lắng, Thái Ngọc cùng Trình Thiết Y vội vã đi tìm. Dọc đường, nàng càng lúc càng bất an, linh cảm chẳng lành. Khi đến bờ sông, nàng thấy Quách Húc đứng bất động, ôm Thôi Đình trong lòng. Trình Thiết Y định trêu đùa, nhưng nhặt thanh kiếm dính máu của Quách Húc dưới đất, mặt liền biến sắc. Cả hai lao đến, phát hiện Thôi Đình đã chết. Quách Húc ngơ ngác, ánh mắt trống rỗng. Thái Ngọc hoảng sợ nhìn thấy một con bướm đen có khuôn mặt người, cười nhạo đầy ác ý. Nàng lùi dần, cảm giác rơi vào vực thẳm…
Thái Ngọc chợt tỉnh giấc, phát hiện mình vừa ngủ gục bên bàn. Ngọn nến gần tàn, tim vẫn đập thình thịch. Nàng thầm nhủ: kiếp này mãi mãi không quên. Sáng hôm sau, trời đã trưa, nàng hốt hoảng ra sân thì đoàn bảo tiêu đã sẵn sàng. Quách Húc và Trình Thiết Y nói rằng không muốn đánh thức nàng. Dù vậy, Thái Ngọc nhất quyết không ăn sáng, xin lương khô rồi lên đường, quyết không làm chậm tiến độ đến Tương Châu.