Chương12: Gặp lại người xưa
Chương 12
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Đoàn người xuất phát trưa, không kịp đến Tương Châu nên phải cắm trại ngoài đồng. Đường đi bình yên, chỉ gặp vài thương nhân, không thấy bóng dáng giang hồ. Tối đó, Quách Húc và Trình Thiết Y canh gác luân phiên. Đến nửa đêm, Quách Húc phát hiện động tĩnh trên cây, ném sỏi thăm dò thì nghe tiếng cười quen thuộc: Phong Bình xuất hiện, ném bình rượu Nữ Nhi Hồng ủ hai mươi năm cho hắn. Cả mừng rỡ, đánh thức cả đoàn. Trình Thái Ngọc và các đệ tử đều ra chào, rồi ai về chỗ nghỉ. Ba người ngồi lại uống rượu hàn huyên. Phong Bình kể từ sau vụ Bích Thạch Nhi, hắn lang bạt giang hồ, nay mới gặp lại. Khi được hỏi sao biết đoàn ở đây, Phong Bình đáp: bốn chữ 'Lăng La mỹ nhân' – tin đồn Hạo Thành Nghĩa tung ra khắp các môn phái lớn, vu rằng Quách Húc bị mỹ nhân mê hoặc, chống lại giang hồ, ý đồ tụ tập cao thủ gây khó dễ cho Trường Phong tiêu cục. Phong Bình tiết lộ đã gặp nhiều cao thủ các phái dọc đường, họ định chặn đường bảo tiêu. Thiết Y hùng hổ: 'Muốn tới thì tới, Trường Phong tiêu cục đâu sợ gì.' Phong Bình khẳng định sẽ giúp bằng hữu, và tiên đoán Tân Lực cũng đang trên đường tới. Quách Húc cảm thấy lòng hừng hực khí phách, không còn sợ hãi.
Sáng hôm sau, đoàn rút trại sớm, chuẩn bị trưa đến Tương Châu dùng bữa. Trên đường, Quách Húc, Thiết Y và Phong Bình nói chuyện vui vẻ, nhưng khi nhắc đến những mỹ nhân trong lòng mỗi người, cả ba đều ngượng ngùng, tìm cớ làm việc khác. Phong Bình thầm tiếc nuối cho mối tình giữa mình và Thái Ngọc, cũng như chuyện Quách Húc chia lìa Thôi Đình, Thiết Y xa cách Đức Bội.
Gần trưa, đoàn đến ngoại ô Tương Châu, thấy trước cổng thành tụ tập đông người, còn dựng giàn cao. Dân chúng thấy cờ Trường Phong liền hô 'Đến rồi, đến rồi!' và ùa ra. Một ông lão mập mạp tự xưng là , thương nhân gạo ở Tương Châu, vẻ mặt thương tâm kể chuyện con gái Hoàng Quế Hoa bị kẻ trộm hoa cạo trọc nửa đầu, để lại bức thư. Lão nói lảm nhảm mãi, Quách Húc vừa tức vừa buồn cười. May thay, Thái Ngọc đến, nhẹ nhàng hỏi: trong thư có nhắc đến Trường Phong tiêu cục không?