Chương13: Trộm hương trộm ngọc
Chương 13
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Hoàng Phú Quý gật đầu tán thành uy danh Trường Phong tiêu cục, rồi kể rằng có kẻ bắt ông dựng giàn cao ngoài thành và treo tấm đối chờ đoàn người đến. Quách Húc nhìn lên giàn, thấy hai cuộn thư và một biển hiệu phủ vải đỏ. Phong Bình tò mò, dùng phi tiêu cắt dây cuộn bên phải, để lộ năm chữ “Ngọc đẹp chạm da ấm”. Quách Húc thoáng giật mình, nhìn sang Thái Ngọc thấy nàng nhíu mày không vui. Cuộn bên trái hiện chữ “Lụa mỏng đêm tỏa hương”, và tấm biển để lộ bốn chữ “Trộm Ngọc Trộm Hương”. Thái Ngọc tức giận gọi kẻ đó là lưu manh. Trình Thiết Y nổi khùng, cầm côn phá sập giàn, dân chúng bỏ chạy. Hoàng Phú Quý sợ hãi khai rằng kẻ đó còn dọa sẽ hại cả nhà nếu không tuân lệnh. Thiết Y ném lão xuống đất rồi đuổi đi.
Dù vậy, mọi người không nán lại lâu, nhanh chóng bổ sung lương thực rồi tiếp tục hành trình. Thiết Y luôn sát cánh bên xe Thái Ngọc, không ăn không ngủ canh gác. Tối đến, họ dừng ở khách điếm Hữu Lăng. Sau bữa tối, Quách Húc, Phong Bình và Thương Lục bàn đường đi. Lục gia đề nghị đi thẳng qua Sơn Đông, xuống Nam Trực Lệ rồi đến Nam Hoài, lên thuyền qua Hồ Khẩu vào Giang Tây, cuối cùng đi bộ tới Nam Xương. Phong Bình cho rằng đoạn Nam Hoài nhiều núi hiểm trở, lũ cướp hoành hành, Hạo Thành Nghĩa có thể liên kết với chúng để phục kích. Lục gia lo mất địa lợi là đại kỵ.
Quách Húc thuyết phục Thương Lục nhận chuyến bảo tiêu đi Tuyên Thành thay vì theo đoàn chính, vì lão lớn tuổi, từng bị thương, lại lo cho gia quyến. Thương Lục miễn cưỡng đồng ý, nhưng hứa sẽ tự đi Nam Xương sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Phong Bình ngạc nhiên, nghĩ Quách Húc như muốn gạt bỏ lo lắng phía sau để đối mặt hiểm nguy. Quách Húc không trả lời, Phong Bình nói sẽ đi ngủ sớm, phòng ngày mai xảy ra ác đấu.