Chương3
Chương 3
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Phượng Tuân nhìn Tạ Huyên qua tấm lụa đen bịt mắt, nhận ra nàng không phải người ngay từ đầu. Sau khi trấn an sự xao động gần như muốn chết của nàng, hắn cởi bỏ lụa đen, cúi xuống nhìn nàng với vẻ bối rối. Hắn biết nàng không biết nói, không biết chữ, không có tên trong sổ sinh tử, và hỏi nên xử lý nàng thế nào. Tạ Huyên nhìn hắn, trong lòng tràn ngập hận ý muốn phá hủy tất cả những kẻ liên quan đến cái chết của nàng. Phượng Tuân, bằng một ánh mắt đã thấu hiểu, liền lấy tay che mắt nàng, giải thích rằng nàng đã chết, không thể nhập luân hồi, và đề nghị nàng ở lại bên cạnh mình. Hắn hứa hẹn khi Minh giới xong việc sẽ đưa nàng lên Thần giới, tu luyện thành Thần Hồn để được phong thần vị — một lời hứa đầy thiện lương nhưng cũng đầy ban ơn. Tạ Huyên cúi đầu, lại cắn ngón tay hắn, không tin tưởng vào lời hứa về một "lồng giam" khác rộng lớn hơn.
Phượng Tuân bắt đầu dạy nàng chữ. Hắn viết tên nàng lên giấy: "Tạ Huyên". Dù được phân công tìm một vị tiên sinh dạy học, nhưng người đó đã bỏ chạy vì sợ đôi mắt phi nhân của nàng. Phượng Tuân đành tự mình dạy. Tạ Huyên ngoan ngoãn ở trước mặt hắn vì nhận ra mình không thể làm tổn thương hắn, nhưng nàng vẫn kháng cự. Khi Phượng Tuân dùng khí lực dẫn tay nàng viết, nàng cắn răng vẽ nguệch ngoạc, nói "Khó". Hắn kiên nhẫn giải thích rằng tên nàng cần viết mỗi khi nộp bài tập. Bất chợt, Tạ Huyên quay đầu hỏi tên hắn, và hiểu nhầm vai trò của hắn thành "phu quân" thay vì "phu tử", khiến Phượng Tuân đỏ mặt. Sau đó, hắn cầm tay nàng viết "Phượng Tuân", với nét bút mạnh mẽ, tiêu sái. Tạ Huyên học được tên hắn và hỏi tại sao hắn cứu nàng. Phượng Tuân trả lời rằng hắn chỉ cứu được những gì trước mắt. Nàng gọi hắn là "dối trá", và hắn mỉm cười đồng tình. Buổi tối, nàng núp trong bóng tối nhìn hắn ngồi cô đơn dưới hành lang, lặp lại từ "dối trá" nhiều lần.
Tần Quảng vương đến gặp Tạ Huyên, cho rằng nàng may mắn khi được Phượng Tuân ưu ái, và khoe khoang rằng cha của Phượng Tuân là Thần vương Thượng giới. Tạ Huyên thờ ơ đáp "Ờ", không tỏ ra kính sợ. Khi Tần Quảng vương tức giận, nàng thẳng thắn hối lộ ông bằng một vò rượu ngon và hỏi về "hệ thống".