Chương4
Chương 4
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tạ Huyên hỏi Tần Quảng vương ý nghĩa của từ "hệ thống", khiến ông ta tưởng nàng muốn hỏi về hệ thống luân hồi của Minh giới Phong Đô. Ông ta giải thích đây là một hệ thống khổng lồ, nơi Thập điện Diêm vương xử lý linh hồn chúng sinh, duy trì công bằng lục đạo, ví von như quy trình ủ rượu. Tạ Huyên bực bội vì không có đáp án mình muốn, nàng hỏi về một loại hệ thống biết nói, giao tiếp. Tần Quảng vương vẫn không hiểu, chỉ lo uống rượu nàng trộm từ Phượng Tuân. Cuối cùng, nàng ôm bình rượu bỏ đi, để lộ bản tính ích kỷ, ác độc.
Tần Quảng vương, một tiểu lão đầu đáng yêu, hứng thú muốn cho Tạ Huyên xem Nghiệt Kính đài. Ban đầu nàng không muốn, nhưng khi nghe nói có thể thấy cảnh nhân gian—nơi nàng ôm hận thù sâu sắc—nàng lập tức đồng ý. Họ đi ra ngoài trong đêm tuyết. Phong Đô rộng lớn, náo nhiệt, khác xa tưởng tượng về Minh giới. Nghiệt Kính đài ở ngoại thành, là nơi mọi linh hồn phải bị soi chiếu để phán xét tội lỗi. Tần Quảng vương tò mò không biết ác quỷ như Tạ Huyên sẽ bị phán thế nào.
Khi năng lượng Nghiệt Kính đài xuyên qua hồn thể, cuộc đời Tạ Huyên hiện ra như những mảnh ghép quái đản, vặn vẹo, xé rách, tà ác đến mức ngay cả Tần Quảng vương cũng cảm thấy thần thức bị ô nhiễm. Nhưng kết quả phán xét lại là ánh sáng trắng tinh khiết—nàng hoàn toàn vô tội. Tần Quảng vương kinh ngạc, không hiểu nổi.
Lúc này, Nghiệt Kính đài phản chiếu hình ảnh nhân gian. Tạ Huyên liều mạng nhìn, dù ánh mặt trời thiêu đốt hồn thể nàng thành từng lỗ lớn. Nàng thấy một nữ tử áo xanh đang ở giữa núi non, nơi có hoàng mạch nhân gian. Nữ tử cảm nhận được ánh mắt thù hận lạnh lẽo, hoảng sợ gọi đồng bọn: "Hệ thống—" Tạ Huyên đau đớn tột cùng, rơi vào vực sâu tuyệt vọng. Trong cơn mơ hồ, nàng gào lên tên thật của Tần Quảng vương: "Tưởng Tử Văn—" Ngay lập tức, một đạo quang xanh lóe lên, Phượng Tuân cầm kiếm lao xuống, ôm chặt nàng đang rơi vào lòng.