Chương5
Chương 5
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Ý thức của Tạ Huyên bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt gần như sụp đổ, nàng cảm nhận được có người đang ôm mình, nhưng trong cơn mê man, nàng tưởng đó là xiềng xích trói buộc, liền điên cuồng phản kháng. Phượng Tuân nhận ra linh hồn nàng vô tội dưới phán xét của Nghiệt Kính đài—trái ngược hoàn toàn với suy đoán ban đầu của hắn. Thấy hồn thể nàng sắp sụp đổ vì ý thức tự hủy diệt, hắn chủ động hạ thấp phòng ngự, để bản thân dễ bị tổn thương hòng tiếp cận nàng. Tạ Huyên không nhận ra dụng ý, cắn mạnh vào cánh tay hắn, máu thần ấm chảy vào miệng khiến nàng buồn nôn, nhưng chính dòng máu đó lại chữa lành hồn thể nàng. Sau khi tỉnh lại, Phượng Tuân không nhắc đến vết thương, chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Là bệnh?"—một câu hỏi như chạm vào nỗi đau sâu kín nhất của nàng.
Phượng Tuân phân tích rằng nỗi sợ ánh mặt trời của nàng chỉ là ảo ảnh do ký ức đau đớn khi còn sống tạo ra, và chiếc áo choàng lông đuôi của hắn có thể bảo vệ nàng. Tạ Huyên cố chấp phủ nhận, giận dữ kéo lỏng dây lụa trên ngực, khiến Phượng Tuân đỏ mặt quay đi. Nàng không nghe lời, tiếp tục cởi áo ngoài, nhưng vô tình chạm phải vết máu còn đọng lại—máu của chính Phượng Tuân bị nàng cắn lúc trước. Hắn luống cuống lau tay cho nàng, nói "Bẩn", nhưng Tạ Huyên lại hiểu lầm rằng hắn ghét bỏ mình. Nàng càng thêm phẫn nộ, đòi ném bỏ quần áo dính máu, nhưng Phượng Tuân nhất quyết giữ lại.
Tạ Huyên—vốn quen sống theo bản năng của dã thú—lại kéo áo bào xuống, hành động như trùng lột da. Phượng Tuân hoảng hốt, vì lo sợ nàng sẽ cởi hết, liền vội vàng mở rộng vòng tay ôm chặt nàng vào lòng. Lần đầu tiên bị ai đó ôm như vậy, Tạ Huyên sững sờ, cơn giận dữ bị đè nén, nàng tựa cằm lên vai hắn, không nhúc nhích. Trong lồng ngực hắn, nàng nghe thấy tiếng tim đập dồn dập và hơi thở khẩn trương bên tai—một khoảnh khắc tĩnh lặng giữa bão tố.