Chương1
Chương 1
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Vào một đêm tuyết rơi trên Vô Danh Sơn, nàng vác bó củi xuống núi. Nàng lỡ giẫm phải một thứ mềm oặt, hóa ra là tướng công của nàng, chàng. Chàng nằm sõng soài trên tuyết, ủ rũ kể bị con hoẵng đạp bay mất mũ lúc đùa giỡn, hôm nay chẳng săn được gì. Nàng an ủi chàng: vận may cũng là thực lực, ví dụ bữa trước chàng nhặt được hổ ngất xỉu. Lát sau, một cành cây rơi trúng nàng, tuyết phủ đầy mặt. Nàng vội kiểm tra đầu chàng vẫn còn nguyên, rồi vui vẻ chặt cành bỏ vào gùi. Trên đường xuống núi, nàng hỏi vì sao chàng thích nằm dài. Chàng đáp muốn cảm nhận tâm tình ngọn núi, nghe thấy tiếng nàng bước đến thì lòng thấy hạnh phúc. Cảm động trước vẻ đẹp mê hồn của chàng, nàng kiễng chân hôn chàng. Chàng đỏ mặt thú nhận: Củi hình như chưa mang xuống.