Chương2
Chương 2
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Sau một hồi vật lộn với con hươu đần, nàng và phu quân giành lại sọt củi, xuống núi trong đêm tối. Đến cổng thôn, họ thấy một người một ngựa đứng chờ. Phu quân thấy ngựa bốc cháy liền hô lên, phá tan bầu không khí căng thẳng. Nàng nhận ra đó là Xích Diễm Câu của Hoành Minh tiên quân và bảo chàng đứng đợi, rồi rút đao trong sọt tiến về phía y.
Hoành Minh phẫn nộ trách nàng vì sao lại ẩn thân làm nông phụ. Nàng đáp ân tình đã trả, từ đây chẳng liên can. Y bịt tai gào lên, nhắc nàng từng lập thề trừ bạo an dân. Nàng lắc đầu, nói rằng nay đã hoang mang về lẽ phải trái, chỉ muốn buông bỏ chính mình vì chẳng còn sống được bao lâu. Hoành Minh tái mặt, cố chấp bảo nàng phải theo mình về dâng cho Trọng Hoa Đế Quân làm linh sủng.
Nàng cười lạnh từ chối, nói tự do, tín ngưỡng, tình nghĩa quan trọng hơn sinh mệnh. Hoành Minh liền triệu pháp khí định động thủ, nhưng bỗng một luồng sáng đỏ lóe lên. Phu quân nàng lúc này đã vô tình thả Xích Diễm Câu chạy mất, đưa sợi Phược Tiên Thằng cho Hoành Minh. Phu quân rụt rè hỏi nàng có làm sai không, nàng trấn an chàng rồi giục Hoành Minh mau đuổi theo. Y giậm chân thở dài, thê lương phi thân đuổi ngựa trong đêm.