Chương6
Chương 6
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Ta thay cho tướng công một chiếc cuốc mới, chàng vui mừng gieo hạt dược thảo xuống đất tuyết lạnh. Mấy hôm sau, ta nhận thư mẫu thân triệu hồi tộc dự yến đính thân của tiểu muội. Do dự mãi, cuối cùng ta quyết định về một chuyến, lòng đầy nghi hoặc về ý đồ của tộc.
Trước khi đi, ta lấy ra bức thần tượng Hành Vân Đế Quân – tự nặn theo dung mạo mình – thắp hương bái lạy. Tướng công nhìn ta trầm tư, hỏi sao thần tượng lại giống ta. Ta giải thích: Hành Vân là chiến thần thiên giới đã trận vong, nhưng Tàng Thư Các bị thiêu rụi nên ta tự nặn hình mình, thêm chút anh khí, và rất linh nghiệm.
Chàng khẽ nói: “Tam giới hương hỏa Trọng Hoa Đế Quân hưng thịnh nhất, nàng bái vị thần đã khuất e chẳng ích gì.” Ta phản bác: “Hành Vân là thần có thần tính nhất – nghị hòa cùng ma tôn, lấy thân nuôi chiến, đồng quy vu tận. Trọng Hoa sao sánh bằng?” Rồi ta xin lỗi vì quên chàng là phàm nhân. Chàng mỉm cười: “Hành Vân đã khuất, người nàng bái xưa nay vẫn là chính mình.”
Ta chấn động, nhìn bức tượng hiền từ nghiêm nghị. Chàng ôm ta, thì thầm: “Trong lòng ta, nàng mới là vị thần lợi hại nhất.”