Chương7
Chương 7
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Giang Chiêu quyết định trở về Kỳ Ngô Sơn dù tướng công lo lắng khuyên can. Nàng phi hành ba ngày, đáp xuống trong cảnh vắng lặng. Toàn núi giăng hồng trướng mừng đính hôn của muội muội nàng với tiểu thái tử Long tộc. Nàng dạo quanh, không ai nhận ra.
Ngồi bên thanh trì sau núi, nàng hồi tưởng thuở nhỏ. Năm ấy, nàng lần đầu Phượng Minh làm nước hồ dâng trào, nhưng bị phụ thân tát vì làm muội muội sợ khóc. Nhược Thủy thần từng chế nhạo nàng là tiểu phượng hoàng không ai yêu. Giờ đây, nàng khuấy động thanh trì, hong nóng nước đến khi Nhược Thủy thần hiện thân mắng chửi. Nàng cười bảo: nàng đã thành thân với mỹ nam tử nhất tam giới.
Mẫu thân xuất hiện, chê nàng vô quy củ, dẫn nàng về phòng. Bà vào thẳng vấn đề: muội muội sắp niết bàn, muốn nàng tặng Xích Phượng Linh – bùa hộ mệnh. Giang Chiêu phản đối, bà liền dùng Thích Linh Tán trong trà và Phược Tiên Thằng trói nàng, cho hai ngày suy nghĩ. Nhưng bà không thấy Phược Tiên Thằng đã vỡ. Nàng nhả trà, thu dọn bảo vật trong phòng, nhất là trâm cài cho A Trân.
Đang thu dọn, sàn nhà bật tung, tướng công nàng lấm lem bụi đất chui lên, mắt sáng rực: "Ta không yên tâm để nàng một mình." Nàng vừa mừng vừa đau lòng. Dưới lòng đất vọng lên giọng nghiến răng: "Mau lên! Ngươi giẫm lên tóc ta!"