Chương66: 66: Sự Đáng Sợ Của Trận Pháp Sư
Chương 36
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Lý Kỳ Phong phát hiện cửa hang mà lẽ ra phải là lối ra thực chất bị phong bế bởi một khốn trận kết hợp ảo trận. Nhờ những chi tiết bất thường trên vách đá, hắn suy luận ra có người đã dùng trận pháp để che giấu thanh ngân lam thảo, nhằm độc chiếm cơ duyên. Dù không hiểu về trận pháp, Lý Kỳ Phong vẫn quyết tâm phá trận. Hắn tập trung tìm mắt trận – trung tâm của trận pháp – và nhận ra trên vách đá có một mỏm đá lồi ra bất thường, trái ngược hoàn toàn với các vết cắt sắc bén do vũ khí tạo ra. Ngay khi tung quyền vào chỗ đó, hắn bị một luồng sáng vô hình bắn ngược, tay bị thương nặng. Khi nhìn lại, mỏm đá đã biến mất, thay vào đó là một khúc cây phát quang nhô ra khỏi vách. Lý Kỳ Phong hiểu đó là một điểm trận – vật liệu cấu thành trận pháp, giống như hắn từng thấy Tuyệt Vô Mệnh dùng đá để bày trận. Hắn tạm cầm máu, tiếp tục quan sát và tính bước tiếp theo.
Trong khi đó, Vũ Mục, Trương Sơn và Tần Quỳnh đã bị Tuyệt Vô Mệnh gài bẫy. Ba người vừa ra khỏi hang liền rơi vào một vòng vây trận pháp do chính Tuyệt Vô Mệnh bố trí. Thiếu niên đắc ý vung quạt, tiết lộ nơi đây có hai sát trận tứ phẩm, một khốn trận tứ phẩm, tổng cộng một trăm hai mươi điểm trận. Tần Quỳnh nổi nóng xông vào chém một điểm trận nhưng bị trận pháp phản phệ, kiếm vỡ, trọng thương, phun máu. Tuyệt Vô Mệnh vỗ tay hoan nghênh, nói rằng y đã đoán sai mắt trận. Vũ Mục và Trương Sơn kinh hãi, sắc mặt biến đổi. Họ ý thức được mức độ nguy hiểm: một khốn trận tứ phẩm có bốn mươi điểm trận, chỉ có một mắt trận thật sự, xác suất tìm đúng là 1/40; nếu đánh sai sẽ bị phản phệ, càng nặng nếu trận phẩm càng cao. Huống hồ bên trong còn có hai sát trận, chạm vào chắc chắn mất mạng.
Trương Sơn cố gắng mềm mỏng hỏi lý do, Tuyệt Vô Mệnh tức giận mắng bọn họ là hèn hạ vô sỉ, chuyên bóc lột, giết người cướp của. Y tự xưng là đạo gia hành hiệp trượng nghĩa, chuyên cướp giàu chia nghèo, chỉ lấy một chút tài sản của họ để giải nghiệp mà đã bị truy sát. Vũ Mục hỏi vì sao vẫn nhốt họ, Tuyệt Vô Mệnh chỉ vào Trương Sơn, nói lão hắc khí lan tràn, nghiệp chướng nặng nề, thanh huyền kiếm trên người là nguyên nhân chính, nếu không thanh trừ sẽ tử khí bao trùm, liên lụy người xung quanh. Tần Quỳnh và Vũ Mục khinh bỉ nhìn y, cho rằng y chỉ là ăn cướp ngụy biện, nhưng trong lòng lại thoải mái vì thấy Trương Sơn cũng bị hại, có cảm giác đồng bệnh tương liên.