Chương67: 67: Sợ Hãi
Chương 37
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Trương Sơn cười lạnh, cho rằng trận pháp chỉ dùng tài liệu tam cấp cũ kỹ nên dễ phá bằng huyền kiếm tứ cấp. Tuyệt Vô Mệnh thản nhiên thừa nhận, nhưng khẳng định chỉ cần có trận pháp sư điều khiển, trận pháp yếu vẫn đủ sức đối phó bọn họ. Trương Sơn liền vung kiếm chém vào một điểm trận, nhưng quang mang trận pháp bùng lên, đánh bật lão, khiến lão nội thương nặng, tay gãy, máu me đầm đìa.
Vũ Mục và Tần Quỳnh kinh hãi, ánh mắt lộ vẻ tham lam. Tuyệt Vô Mệnh khinh thường, nói rằng trận pháp chỉ thực sự uy hiếp khi có trận pháp sư điều khiển, rồi khởi động sát trận: vô số khí lợi vô hình nhắm vào ba người, tạo thành lồng giam chặt chẽ. Hắn đe dọa nếu không giao nộp huyền kiếm và thanh ngân lam thảo thì sẽ giết chết cả ba.
Vũ Mục và Tần Quỳnh lập tức phản bội Trương Sơn, tố cáo lão lừa gạt họ về thảo dược, rồi cùng nhau đánh lão. Bất ngờ, con hắc kim hùng tứ giai từ nãy gào thét lao đến, ba lão mừng rỡ tưởng có cơ hội phá trận từ bên ngoài. Nhưng Tuyệt Vô Mệnh nhanh tay điều khiển trận pháp, con yêu thú xuyên qua hàng rào rồi bị sát trận bắn tới tấp, trọng thương nằm gục.
Ba lão giả khiếp sợ, thấy sát trận dưới tay thiếu niên mạnh hơn nhiều. Tuyệt Vô Mệnh mặt tái nhợt vì hao tổn chân khí, nhưng vẫn lạnh lùng ra lệnh giao nộp kiếm. Trương Sơn đành ném thanh huyền kiếm. Hỏi đến thảo dược, Vũ Mục và Tần Quỳnh đổ tội cho hai người kia đã lẻn vào lấy rồi tẩu thoát. Tuyệt Vô Mệnh tin lời, tha mạng cho họ, bảo trận pháp sẽ tự tan sau vài canh giờ. Thiếu niên đắc ý dạo bước ra ngoài, nhưng đi được một đoạn lại nhớ ra vẫn còn việc trong hang, bèn bực mình quay vào.