Chương77: 77: Xông Trận
Chương 47
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Lý Kỳ Phong và Tuyệt Vô Mệnh bỏ chạy thoát thân, nhưng lão già Ngụy lão đuổi theo rất nhanh. Lý Kỳ Phong kinh ngạc khi thấy Tuyệt Vô Mệnh không dùng linh phù gia tốc mà chỉ dựa vào võ kỹ thân pháp đã đuổi kịp mình, cho thấy chân khí hùng hậu và võ kỹ phẩm chất cao. Hắn vội vã hỏi Tuyệt Vô Mệnh về linh phù, nhưng thiếu niên đáp rằng chỉ có một tấm và đã dùng hết. Phía sau, Ngụy lão cũng dán linh phù gia tốc, khiến khoảng cách ngày càng thu hẹp. Lý Kỳ Phong tuyệt vọng đề nghị dừng lại quyết chiến, nhưng Tuyệt Vô Mệnh khăng khăng giữ nguyên tắc "đạo gia" không dùng vũ lực thô bạo. Lý Kỳ Phong tức giận văng tục, nhưng bất ngờ phát hiện một khu rừng phía trước qua thần thức. Hắn hô to rẽ phải, hy vọng có thể thoát thân nhờ địa hình rậm rạp.
Cả hai lao về phía khu rừng âm u, nhưng khi sắp chạm vào, Lý Kỳ Phong đột ngột va phải một tấm màng ánh sáng, bị bật ngược ra ngoài ba trượng, nôn ra máu. Hắn kinh hãi nhận ra đó là trận pháp, uy lực mạnh đến mức chỉ chạm nhẹ đã làm nội thương. Tuyệt Vô Mệnh trầm tư, rồi nghiêm túc nói đây là "địa trận" — một loại trận pháp cao cấp. Khi Ngụy lão chỉ còn cách hai mươi trượng, Tuyệt Vô Mệnh bắt đầu tính toán phương vị và chỉ dẫn Lý Kỳ Phong từng bước một: sang trái tám bước, tiến năm, lùi hai… Lý Kỳ Phong nhắm mắt làm theo, kỳ lạ thay hắn xuyên qua trận pháp mà không bị phản kích. Tuyệt Vô Mệnh di chuyển ngược chiều, liên tục quát tháo Lý Kỳ Phong tập trung. Ngụy lão đuổi tới nơi, nhận ra địa trận liền tái mặt, ngồi bệt xuống đất. Lão không dám đuổi theo vì biết uy lực của nó, đành bất lực nhìn hai người biến mất trong rừng. Một nén nhang sau, Trương Sơn mệt mỏi đuổi tới, hỏi về tung tích hai kẻ chạy trốn. Ngụy lão nổi sát khí, chỉ một quyền đánh bay thủ cấp của Trương Sơn, coi y là phế vật vì đã làm mất bảo dược và huyền kiếm.
Trong khi đó, tại Hoa thành, Tần Cối đang dưỡng thương trên giường. báo tin rằng Lý Kỳ Phong và Tuyệt Vô Mệnh đã lên đường đi kinh thành. Tần Cối lo sợ nếu báo chuyện bị đánh cướp bảo giáp cho cha, lão thành chủ sẽ giết hắn trước tiên. Gã quyết định không cho đám huynh đệ đi cản đường vì biết Lý Kỳ Phong quá quỷ dị, nhưng nhất định sẽ báo thù. Tần Cối nói sẽ tham gia học viện Lam Nguyệt ở kinh thành, và Đinh Nhạc cùng các huynh đệ tình nguyện đi theo.