Chương78: 78: Huỳnh Thiếu Bảo
Chương 48
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Lý Kỳ Phong và Tuyệt Vô Mệnh vào một quán ăn nhỏ trong thôn. Từ trong quán, họ chứng kiến một thiếu niên gầy gò, lem luốc đang bị một đám thanh niên vây đánh. Đám người kia mắng thiếu niên là đồ con hoang, nhưng thiếu niên kiên quyết phản bác và khẳng định mình có cha. Dù là võ giả và có vũ khí bên người, thiếu niên lại không hề chống trả, chỉ ôm đầu chịu trận. Lão chủ quán giải thích rằng thiếu niên là người hiền lành, siêng năng nhưng bị đám thanh niên ghen ghét vì làm việc giỏi hơn chúng. Tuyệt Vô Mệnh không có ý định can thiệp vì nguyên tắc không vướng nhân quả.
Ký ức chợt ùa về, Lý Kỳ Phong nhớ lại quá khứ khi còn ở Địa Cầu. Hắn từng là một thiếu niên hư hỏng, được Lý Sơn – một nhà khảo cổ nổi tiếng – cứu mạng và đưa về nuôi dạy. Ban đầu, Lý Kỳ Phong tỏ ra bất cần và nghi ngờ động cơ của Lý Sơn. Lý Sơn thẳng thắn kể rằng đã theo dõi hắn từ lâu và thấy hắn đi báo án ở đồn cảnh sát, từ đó quyết định cứu giúp. Lý Sơn không sợ bị trả thù vì có người bảo vệ, và ông dạy Lý Kỳ Phong về đạo lý cứu người: cứu người là vì trong lòng muốn vậy, nhưng phải biết lượng sức mình. Sau đó, Lý Sơn bắt hắn phải đi học, khiến Lý Kỳ Phong bất mãn.
Trở về thực tại, Lý Kỳ Phong thoát khỏi dòng suy nghĩ và thấy thiếu niên kia vẫn bị đánh đến bất tỉnh. Hắn đứng phắt dậy, lao tới đánh văng đám thanh niên. Bọn chúng hoảng sợ bỏ chạy. Thiếu niên tỉnh lại, biết ơn gọi hắn là đại ca. Lý Kỳ Phong định cho thiếu niên viên đan dược trị thương, nhưng thiếu niên từ chối vì mẹ dặn không được nhận đồ người lạ. Hắn ngạc nhiên khi thấy thiếu niên hầu như không bị thương nghiêm trọng dù bị đánh dữ dội. Thiếu niên tự giới thiệu tên là Huỳnh Thiếu Bảo.
Lý Kỳ Phong mời Huỳnh Thiếu Bảo vào quán ngồi và giới thiệu với Tuyệt Vô Mệnh. Hắn mua bánh bao cho thiếu niên ăn. Huỳnh Thiếu Bảo nhận lời, nhưng ăn được hai cái liền xin phép mang thêm về cho mẹ đang đói. Lý Kỳ Phong đồng ý và hỏi nhà ở đâu, nhưng thiếu niên lúng túng từ chối trả lời vì mẹ dặn không được nói. Khi được hỏi tại sao không đánh trả, Huỳnh Thiếu Bảo giải thích mẹ dặn không được bắt nạt kẻ yếu, và vì bọn họ đánh không đau nên y thường giả vờ ngất. Nhưng hôm nay bọn chúng vẫn tiếp tục đánh dù y đã giả vờ. Cả Lý Kỳ Phong và Tuyệt Vô Mệnh đều phì cười trước sự ngây thơ của thiếu niên.