Chương79: 79: Đứa Trẻ “ngốc”
Chương 49
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tại quán ăn, Tuyệt Vô Mệnh nhìn thấy cây gậy của Huỳnh Thiếu Bảo và tỏ ra vô cùng kích động. Y xin phép xem cây gậy, quan sát kỹ các đường vân kỳ dị trên thân. Tuyệt Vô Mệnh hỏi nguồn gốc cây gậy, Huỳnh Thiếu Bảo kể rằng mình nhặt được ở rừng, định làm củi nhưng không cháy, thấy cứng nên dùng làm vũ khí. Tuyệt Vô Mệnh liền hỏi mua với giá linh thạch, nhưng thiếu niên không biết linh thạch là gì. Y đổi sang vàng bạc, nhưng Huỳnh Thiếu Bảo từ chối vì cây gậy giúp y săn thú tốt, kiếm được nhiều tiền. Tuyệt Vô Mệnh đành trả lại, sắc mặt đầy tiếc nuối.
Đúng lúc này, linh khí xung quanh đột nhiên tụ tập quanh Huỳnh Thiếu Bảo, và thiếu niên đột phá lên Tụ Khí tam cấp ngay sau khi ăn xong cái bánh bao. Lý Kỳ Phong và Tuyệt Vô Mệnh kinh ngạc tột độ, vì việc đột phá dễ dàng như vậy thật khó tin. Lý Kỳ Phong nhìn bàn ăn trống trơn – toàn bộ đồ ăn hai người gọi đã bị một mình Huỳnh Thiếu Bảo ăn hết. Tuyệt Vô Mệnh suy tư, ánh mắt cổ quái nhìn thiếu niên. Bỗng Huỳnh Thiếu Bảo vỗ đầu, nhớ ra mình còn nhiều việc, vội vàng cáo từ. Trước khi đi, Tuyệt Vô Mệnh cho y một viên Tích Cốc Đan, nói dối là kẹo.
Sau đó, Tuyệt Vô Mệnh tiết lộ với Lý Kỳ Phong rằng cây gậy thực chất là Tử Kim Mộc – nguyên liệu luyện khí bát cấp vô cùng quý hiếm. Loại gỗ này chỉ xuất hiện ở phương nam, được yêu thú cửu cấp Tử Túc Bằng Yêu dùng để xây tổ. Bất kỳ tông sư trận pháp hay luyện khí nào cũng khao khát có được nó. Lý Kỳ Phong vô cùng chấn động khi nghe về yêu thú cửu cấp và những nhân vật tông sư bí ẩn này.
Trong khi đó, Huỳnh Thiếu Bảo chạy đến cánh đồng làm việc muộn và bị quan sai quát mắng, phạt chỉ còn hai lạng bạc. Thiếu niên âm thầm chịu đựng, không dám cãi lại. Tối đến, y cõng bó củi lớn về Mộc Gia Thôn – nơi y sống. Đám trẻ con trong thôn chạy ra vây quanh, đòi ăn. Huỳnh Thiếu Bảo lấy đồ ăn mua được từ tiền lương và mấy cái bánh bao còn lại chia cho chúng, tự mình chỉ giữ lại hai cái. Một lão phụ thấy vậy trách y không lo trị bệnh cho mẫu thân, nhưng y cười bảo đã mua thuốc rồi.