Chương6: 6: Lời Hứa Và Lời Nguyền “ngàn Năm”
Chương 6
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Lý Sơn phát hiện một chiếc hộp gỗ cổ bên cạnh hai bộ xương khổng lồ. Ông liền giật lấy, xoa nắn như bảo bối, mặt đỏ bừng vì kích động. Lý Kỳ Phong và Trần Dung ngạc nhiên vì chưa bao giờ thấy người đàn ông điềm tĩnh này mất bình tĩnh đến vậy. Lý Sơn chỉ cho họ thấy hai chữ khắc trên hộp, giống hệt hai chữ trên cổng khu di tích. Ông tiết lộ rằng mình đã dày công tìm kiếm chiếc hộp này trong nhiều năm. Từ trong người, Lý Sơn lấy ra một mảnh da cũ nát, trên đó có vẽ hình một con rùa lớn và một chiếc chìa khóa cổ, cùng nhiều dòng chữ bị mờ, bị rách mất một nửa. Mảnh da này là manh mối quan trọng mà ông luôn giấu kín.
Lý Sơn kể một câu chuyện cổ mà ông đã dịch được từ mảnh da: thuở xa xưa, có một người thần bí ban đất cho một vị khách, phong hiệu là “Thuận Thiên”, và nhờ vị này trông coi đất nước một thời gian. Người thần bí để lại một kho tàng và trao chiếc chìa khóa – chính là chiếc chìa khóa trên mảnh da. Lý Sơn suy đoán rằng vị được phong hiệu “Thuận Thiên” rất có thể là chủ nhân của khu di tích. Câu chuyện bỗng nhiên kết nối với các truyền thuyết dân gian như Mỵ Châu – Trọng Thủy và sự tích Hồ Gươm. Lý Kỳ Phong giật mình khi nhận ra cả hai truyền thuyết đều có hình ảnh thần rùa.
Hắn nghĩ xa hơn: liệu vị thần rùa và chủ nhân khu di tích có phải là một? Họ đã che chở cho đất nước suốt hàng nghìn năm, cho mượn gươm thần qua rùa vàng? Hàng loạt câu hỏi đau đầu hiện ra: tại sao họ để đất nước bị đô hộ ngàn năm? Tại sao đến thời Lê mới xuất hiện trở lại? Rồi họ đã đi đâu? Đầu óc hắn như muốn nổ tung. Cố gạt bỏ những suy nghĩ điên rồ, hắn thúc giục Lý Sơn mở hộp.
Chiếc chìa khóa tra vừa khít ổ khóa. Mở hộp ra, bên trong là một mảnh da cũ với những miếng ngọc xanh lam. Ghép hai mảnh da lại, chúng vừa khít với phần bị rách. Nhưng phần chữ trên mảnh da trong hộp, viết bằng mực đỏ nhạt, lại khác với mảnh da cũ. Lý Sơn kinh ngạc khi phát hiện đây là một văn bản được viết chồng lên sau khi đã tẩy xóa nội dung cũ. Đó là một lời thề độc: người giữ đất thề rằng dù người thần bí có trở về hay không, con cháu của họ sẽ mãi bảo vệ mảnh đất này. Lời thề này giống như một lời nguyền dành cho hậu duệ, ai bỏ đi sẽ bị trừng phạt và không thể rời xa.