Chương7: 7: Biến Cố Bất Ngờ
Chương 7
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Sau khi leo lên cung điện, Lý Kỳ Phong ném ba lô xuống thở hổn hển.— “Mệt chết mất, lão Lý thật biết hại người,” hắn ca thán. Lý Sơn ngồi thản nhiên trong đại sảnh, bảo đó là bài tập luyện. Trần Dung dịu dàng động viên hắn. Ăn uống xong, Lý Kỳ Phong sực nhớ chiếc hộp gỗ: trong đó có bốn tấm ngọc thạch màu xanh bằng bàn tay. Trần Dung thấy chúng quen mắt; Lý Kỳ Phong mang máy ảnh ra so sánh—hóa ra trên lưng bức tượng đá hình con hổ có một vết lõm giống hệt hình dạng tấm ngọc. Hắn suy luận tấm ngọc chính là chìa khóa, còn bốn bức tượng thần thú là ổ khóa.
Lý Sơn cảnh báo tự tiện đặt ngọc vào tượng có thể gây nguy hiểm, nhưng Lý Kỳ Phong khăng khăng cho rằng đây là cơ hội không thể bỏ lỡ. Sau một hồi trăn trở, Lý Sơn đồng ý thử. Lý Kỳ Phong trèo lên đặt tấm đầu tiên, song không có chuyện gì xảy ra. Trần Dung nhắc nhở phải cần cả bốn chìa khóa. Ba người mỗi người cầm một tấm đi đặt vào các bức tượng còn lại. Khi viên cuối khớp vào, vẫn không có phản ứng—họ thất vọng. Đột nhiên, chiếc ngọc bội trên cổ Lý Kỳ Phong lóe sáng, cả cung điện vang lên những âm thanh kỳ lạ, và bốn bức tượng lần lượt chuyển màu: bạch hổ trắng, thanh long xanh, huyền vũ đen, chu tước đỏ. Hư ảnh bốn thần thú bay múa xung quanh.
Cả khu di tích rung chuyển, ánh sáng từ các ngôi nhà hội tụ về trung tâm—tạo thành một chữ “trận” cổ ngữ. Trong cung điện, các tia sáng từ bốn thần thú chiếu thẳng vào hình con rồng trên trần nhà. Con rồng hóa thành màu vàng, cuộn tròn với tốc độ cực đại, mở ra một vết nứt không gian màu đen, hút mọi thứ xung quanh vào trong. Cả ba người không kịp trở tay, bị kéo lê trên mặt đất. Lý Sơn kịp ôm lấy chân tượng hổ, Lý Kỳ Phong cũng chạy đến một bức tượng. Nhưng Trần Dung hoảng sợ ngã xuống, không thể bám vào đâu. Lý Sơn liều mạng lao ra nắm tay cô, song bị lực hút kéo lơ lửng.
Thấy nguy cấp, Lý Kỳ Phong không chút do dự đạp mạnh chân vào tượng rồi lao tới, dùng hết sức túm tay hai người hất họ ra sau. Cả Lý Sơn và Trần Dung đều ngã an toàn, nhưng hắn mất hết khí lực, thân thể nhẹ bỗng bay về phía hố đen. Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn nhìn Lý Sơn mỉm cười thì thào: “Xin lỗi lão Lý… con rất vui vì gặp được người… mong kiếp sau được chính thức là con của người.” Lý Sơn gào lên: “Phong nhi!”—nhưng vô ích. Hắn biến mất vào hố đen, và lực hút liền giảm mạnh, vết nứt khép lại, mọi thứ trở về nguyên trạng. Lý Sơn ngồi bệt xuống đất, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, rồi lão ngã lăn ra bất tỉnh.