Chương17
Chương 17
Chu Đồ Nha kể lại câu chuyện mười năm trước: trong bí cảnh ở Thiên Tiêu, ông ta lấy trộm bức tranh vị ấy khi năm tuổi, khiến các sư huynh đệ chết trong bí cảnh sụp đổ. Nhờ bức tranh, tu vi ông ta tăng vọt, trở thành trưởng lão Toàn Hành Tông. Bức tranh là lá bài tẩy, dùng để chứng minh Từ Ly Lăng chính là vị kia. Kế hoạch của ông ta là mang đầu Từ Ly Lăng về, kết hợp bức tranh để dọa ma đạo. Dù có chút nghi ngờ, ông ta nghĩ phàm nhân Từ Ly Lăng không thể là vị kia – kẻ từng huyết tẩy chín tầng mây, tàn phá mười ba châu. Khi đầu rơi, ông ta vẫn không tin.
Ninh Phỉ biết Chu Đồ Nha lừa đệ tử. Nàng ta giúp ông ta vì muốn cả bọn chết: sư huynh của nàng ta đã chết trong cuộc tấn công của ma quân, còn họ sống sót. Nàng ta định sau khi về sẽ vạch trần tội ác của họ rồi đầu độc tất cả. Người duy nhất nàng ta thấy có lỗi là đôi vợ chồng phàm nhân. Nhưng kế hoạch thất bại: Từ Ly Lăng đạp gãy chân nàng, giẫm dải tua kiếm của sư huynh, rồi chém đầu nàng. Trước khi chết, nàng nghe hắn cười: “Sao ngươi lại tin lời ma nói.” Tiểu Hoàng nuốt chửng nàng.
Oanh Nhiên ngồi trong kết giới, đầu óc trống rỗng. Phu quân nàng, kẻ vừa chém bay đầu hơn hai mươi tu sĩ chỉ bằng dao chẻ củi, đang đứng giữa đống xác máu me, nhăn mặt: “Phiền phức.” Nàng tự nhủ đây là ác mộng, nhưng mùi máu vẫn phảng phất.
Từ Ly Lăng ra lệnh Tiểu Hoàng ăn hết xác và gọi mộc mị, sơn tinh tới. Hắn vào bếp đun nước, lục túi trữ vật lấy linh thạch, rửa sạch, dọn dẹp phòng. Khoảnh khắc, yêu tinh hiện hóa: mộc mị chữa cửa gỗ, sơn tinh tẩy máu. Từ Ly Lăng tắm rửa, thay áo xanh, đốt đồ cũ. Hắn ngồi tước tre đan sọt. Đám yêu tinh nhanh chóng phục hồi sân nhỏ. Tiểu Hoàng ăn đến buồn nôn, cuối cùng cũng xong, bắt gà rồi chạy ra đường giữ chân Oanh Nhiên.
Oanh Nhiên thấy hết. Hóa ra Từ Ly Lăng luôn mặc áo xanh giống nhau để dễ thay. Khi nàng bước vào sân, mọi thứ đã nguyên vẹn. Hắn hỏi nàng đi đâu, nàng nói dối lên núi hái nấm, bị ngã lạc đường. Hắn lau mặt cho nàng, định bế nàng lên. Nàng ngăn lại, cố cười: “Ta mang Đại Hoa vào trong đã.” Hắn đặt rổ xuống, bảo Tiểu Hoàng tha vào. Oanh Nhiên nhìn theo – Tiểu Hoàng đã no căng. Nàng thở hắt ra, để hắn bế mình lên.