Chương18
Chương 18
Oanh Nhiên trở về nhà lúc chạng vạng. Nàng sợ hãi, hoang mang về thân phận thật của Từ Ly Lăng nhưng vẫn để hắn bế lên ghế, cởi giày giúp nàng. Hắn đã hâm canh gà ác bỏ linh thảo vài lần, không phải sợ mất tác dụng mà vì sợ canh nguội sẽ tanh – trái ngược với suy nghĩ của nàng. Nàng nhận ra tay hắn đầy vết xước do hái linh thảo, hiểu hắn về nhà không phải để giết người mà vì muốn chăm sóc nàng.
Khi nàng bất ngờ nhận ra mình đến kỳ, làm bẩn ghế, hắn vẫn thản nhiên bảo nàng cứ ngồi, lát nữa sẽ lau. Trong lòng nàng xúc động, bật khóc và ôm chặt lấy hắn, nói dối rằng đau bụng. Hắn xoa bụng, vỗ lưng dỗ dành.
Sáng hôm sau, nàng vẫn đi làm ở tửu lầu như thường, cố tránh ở nhà một mình. Trong lúc thêu đai lưng cạnh cửa sổ, Đại Hoa – con mèo hệ thống – hỏi liệu nàng có định giả vờ không biết gì để sống tiếp không. Oanh Nhiên đáp: “Trước khi thành thân mẹ ta đã dặn, sống cùng phu quân phải có lúc mắt nhắm, mắt mở cho qua.” Đại Hoa sốt sắng lo tuổi thọ ma tộc quá dài sẽ ảnh hưởng nhiệm vụ. Nàng cười bảo có thể ma thọ ngắn hơn người, rồi hỏi vì sao hôm qua nó đột ngột ngất. Đại Hoa kể giao diện hệ thống bỗng hiện một thanh tiến độ lạ, không rõ là gì, đoán chừng là tiến độ hủy diệt thế giới của phản diện. Oanh Nhiên kể nàng mơ thấy ác mộng chiến trường đầy xác tu sĩ và ma tu.
Đám nương tử khác đến, nựng Đại Hoa rồi thông báo vẫn chưa tìm thấy đám tu sĩ châu Vân mất tích. Người của Toàn Hành Tông sắp tới điều tra. Oanh Nhiên biết bọn họ ở đâu nhưng không dám nói.
Tan làm, Từ Ly Lăng đến đón. Trên ngựa bay, nàng tựa vào lòng hắn kể chuyện tán gẫu. Hắn hỏi han sức khỏe, xoa bụng nàng. Về nhà, nàng tắm rửa, hôn nhẹ lên mặt hắn rồi ôm nhau ngủ.