Chương109
Chương 59
Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng dùng bữa xong, hắn đội mũ áo choàng cho nàng rồi ôm eo cưỡi ma long bay lên mây. Nàng tựa vào lòng hắn, mặc gió lướt qua, không hỏi đích đến, chỉ muốn cứ bay mãi đến chân trời. Đến khi trời sáng, ma long đáp xuống một khu rừng núi tiên khí nồng nặc. Oanh Nhiên nhận ra đây là Ất Huyền Đạo Nhất, khiến nàng hơi căng thẳng. Từ Ly Lăng bảo đến đây để tìm thứ đã chôn từ nhỏ, không phải cướp hay giết người. Hắn kể rằng năm mười tuổi, hắn từng chôn một vò rượu ở ngọn núi này, khi ấy hắn là trưởng lão danh nghĩa của Ất Huyền Đạo Nhất và được tặng ngọn Xuân Thu Phong. Oanh Nhiên ngạc nhiên về mối nhân duyên sâu xa giữa hắn và tông môn, rồi nhắc đến ba bài kiểm tra, một buổi thi đấu – thứ từng hành hạ nàng ngàn năm sau. Nàng kể lể về sự khổ sở của đệ tử, thậm chí nhắc lại lời mắng của Quan Dập. Từ Ly Lăng mỉm cười thú nhận đó là quy tắc do hắn đặt ra. Oanh Nhiên chết lặng, không biết sửa lời mắng thế nào. Hắn giải thích: hồi nhỏ hắn tự thử thấy nhẹ nhàng nên nghĩ người khác cũng vậy. Hắn cố tình kéo dài quá trình thành 60 ngày để đệ tử nghỉ ngơi, nhưng thực chất là để sàng lọc kẻ tư chất kém, vì ra khỏi tông môn sẽ chẳng ai nương tay với kẻ yếu. Oanh Nhiên hiểu ra nhưng lại xót xa cho quá khứ của hắn. Hắn chỉ mỉm cười không đáp, rồi dẫn nàng đến dưới gốc đào nở hoa rực rỡ. Hắn đào lên một vò rượu lớn, kể rằng do tự tay ủ. Oanh Nhiên trêu: rượu này giống nữ nhi hồng, phải uống khi gả con gái. Từ Ly Lăng đáp: “Vậy ta gả cho nàng.” Nàng cười nhận lấy chén rượu linh khí nồng đậm, chỉ nhấp một ngụm đã say, ngã vào lòng hắn. Hắn rót thêm, nàng vội ngăn vì rượu này quá mạnh. Hắn uống cạn chén rượu, môi nhuốm máu. Oanh Nhiên lo lắng, hắn cúi xuống hôn nàng, để nàng cảm nhận vị máu. Nàng vừa đau lòng vừa ngà say, nói rằng sau này để nàng uống dần. Từ Ly Lăng nhìn nàng chăm chú, rồi bàn tay tháo dây lưng của nàng. Nàng ngơ ngác hỏi, hắn bảo: “Trên ngọn núi này không có ai.”