Chương110
Chương 60
Oanh Nhiên say rượu, Từ Ly Lăng ôm nàng lên núi Xuân Thu. Nàng lo sợ có người đến, hắn trấn an rằng đây là chỗ ở cũ của hắn, đã bỏ hoang hai trăm năm, không ai dám lại gần. Họ làm tình dưới tán hoa đào, nàng vừa ngại ngùng vừa buông thả, nghĩ đến ngàn năm sau và cảm giác sắp phải rời xa. Sau đó, nàng biết toàn bộ đệ tử Ất Huyền Đạo Nhất đã tập trung bên ngoài Xuân Thu Phong vì Từ Ly Lăng không che giấu hơi thở. Hắn nói có trận pháp nên không ai nghe hay thấy gì. Nàng cắn hắn một cái rồi nguôi giận.
Họ cưỡi rồng đến một thành nhỏ yên bình. Ở đó, dân làng treo hoa Thiên Ti trên mái hiên, bàn tán về phu nhân Thánh Ma đã ở lại hơn hai mươi ngày. Oanh Nhiên nhận ra mình chỉ còn năm ngày nữa phải đi. Nàng ăn mơ khô ướp hoa do Từ Ly Lăng làm, mỗi tối một vị hoa khác nhau, đủ bốn mùa. Hắn đã đi hái hoa suốt mười năm nàng vắng mặt. Nàng hối hận vì đã nói với hắn về mứt hoa quả trăm hoa, vì nàng không thể ở lại đủ lâu để nếm hết.
Sau bữa tối, họ lên lầu tắm rửa, rồi lại ân ái đến sáng. Từ Ly Lăng ôm nàng ra cửa sổ ngắm bình minh, nhìn khói bếp từ những mái nhà. Oanh Nhiên nhớ lại ngàn năm sau, khi họ sống trong một thôn nhỏ, hắn nấu nước và cơm cho nàng rồi mới đi làm. Nàng siết tay hắn, nói rằng ngàn năm sau họ cũng sẽ là một trong những gian nhà kia. Hắn đáp: “Ngàn năm lâu lắm, ta chỉ sống vì ngày hôm nay thôi.”
Từ Ly Lăng đưa nàng đến huyện Vân Thủy, nơi họ gặp nhau theo lời nàng. Họ đáp xuống núi Thanh Hành, tìm tảng đá lớn. Oanh Nhiên vui vẻ ôm tảng đá. Từ Ly Lăng nhận xét rằng nơi này sạch sẽ một cách bất thường, không có cỏ dại hay dây đằng, ngụ ý nàng dựng chuyện chưa đủ thật. Nàng trừng mắt, hắn dỗ dành, cùng nàng nằm xuống tảng đá. Hoàng hôn buông xuống, gió mát thổi qua, Oanh Nhiên thầm nghĩ sắp mưa.