Chương465
Chương 240
Trong mật lâm, Tống Thụ Ngọc đau buồn nhắc đến Thúy Nhi, tự trách mình vô dụng nếu có thực lực Thiên Quân thì gia tộc đã không dám ép buộc. Vương Thế Thông cảm khái, hứa sau này sẽ đến tế bái Thúy Nhi. Cùng lúc đó, Loạn Bồi Thạch trên vầng trăng tự vấn, nhận ra mình sẽ liều chết chứ không tự sát như Thúy Nhi, từ đó tâm cảnh được lấp đầy, kiên định hơn.
Vương Thế Thông cũng cảm thấy tâm cảnh tăng vọt, sắp đột phá tầng năm Tuyệt Dục. Sau một chén trà, Tống Thụ Ngọc vạch trần hắn dùng giả danh ba năm, Vương Thế Thông thú nhận chân danh và thân thế, còn khoe bài văn Thám Hoa là do mình viết. Tống Thụ Ngọc thách hắn làm thơ, hắn liền đọc một bài thơ dở tệ khiến nàng cười ngất. Nàng hiểu hắn cố ý chọc cười để an ủi, liền nói sẽ sống thật tốt thay phần Thúy Nhi. Hai người nắm tay đi về biên giới, trà trộn vào đội thương nhân xuất quan.
Ba trăm năm sau, trên giang hồ Càn Nguyên quốc xuất hiện Thanh Thiên Song Hiệp – Vương Thế Thông và Tống Thụ Ngọc. Họ trừ gian diệt ác, từng dùng tu vi Thiên Quân nghịch phạt Thánh Quân đỉnh phong, danh tiếng lừng lẫy nhưng rồi biến mất bí ẩn. Họ đến một làng chài nhỏ ở Tề quốc, xa rời đám đông dựng nhà gỗ. Một ngày, biển động báo hiệu bão tố, ngư dân hoảng loạn chạy lên núi. Sâu trong lòng biển xuất hiện tia sét vàng biến hóa hình người, sau đó mây tan bão tạnh. Hóa ra Vương Thế Thông và Tống Thụ Ngọc đang độ lôi kiếp Thánh Quân trên đảo hoang. Sau khi vượt kiếp, Tống Thụ Ngọc kinh ngạc trước công pháp thần diệu, cho rằng phải là cấp Bất Hủ. Vương Thế Thông thú nhận công pháp này tự khắc trong đầu từ năm sáu tuổi, cả hai tu luyện đến Thánh Quân chỉ vài trăm năm, tốc độ kinh người.
Khi về làng chài, họ gặp Tĩnh Hải Vương Tề Mẫn dẫn bốn Thánh Quân đến mời về hoàng thất. Vương Thế Thông từ chối, Tĩnh Hải Vương uy hiếp. Hắn cả gan rút bảo kiếm vượt Vĩnh Hằng, ra tay trước. Một kiếm chém chết hai Thánh Quân, Tĩnh Hải Vương ôm đầu chạy. Hai người còn lại bị truy sát, chỉ ba chiêu đã bỏ mạng. Tống Thụ Ngọc tiếc ngày yên bình tan biến. Vương Thế Thông cười hỏi nàng có muốn về Minh Võ đế quốc không, nàng khôn ngoan cho rằng Tống gia còn bẫy. Hắn đề nghị đến Kim Dương đế quốc đối địch với Minh Võ. Họ liền bay về tây bắc, qua mấy quốc gia, đến Bồng Lai thành, mưu được chức cúng phụng trong hoàng thất và an tâm tu luyện.
Năm trăm năm sau, kiếp vân trên không trung độ kiếp tan đi. Một thanh niên áo long bào bốn móng khen ngợi Vương cúng phụng và phu nhân lợi hại, chỉ vỏn vẹn năm trăm năm đã độ xong lôi kiếp Vĩnh Hằng, còn hai người cùng độ, tỏ ra nhẹ nhàng. Hắn cũng ám chỉ công pháp của họ không tầm thường.
Như vậy, câu chuyện tóm lược giai đoạn từ khi Vương Thế Thông và Tống Thụ Ngọc rời khỏi Vân quốc, nương náu ở Tề quốc, vượt kiếp Thánh Quân, giết Tĩnh Hải Vương, rồi đến Kim Dương đế quốc, trở thành cúng phụng hoàng thất và sau năm trăm năm vượt qua lôi kiếp Vĩnh Hằng.