Chương466
Chương 241
Vợ chồng Vương Thế Thông và Tống Thụ Ngọc vừa đột phá Tri giả cảnh, khiến Thái tử Trương Thuận nảy lòng tham, muốn chiếm đoạt Chủ tu công pháp của họ. Trương Thuận cùng thuộc hạ toan tính dùng thế lực ép buộc, nhưng Vương Thế Thông nhận ra âm mưu và cảnh báo Tống Thụ Ngọc: kẻ địch đã coi họ như người chết, chuẩn bị sẵn cạm bẫy. Tống Thụ Ngọc cũng để ý thấy ánh mắt tham lam của thái tử trở nên lộ liễu sau khi nàng đột phá, cho thấy chúng đã nhắm đến công pháp và sắc đẹp của nàng.
Ba năm sau, hoàng đế ra chỉ sai hai người đi sứ Đại Thuận Quốc, đòi nhường đất và đổi quốc hiệu, rõ ràng là nhiệm vụ muốn đẩy họ vào chỗ chết. Khi thái giám truyền chỉ hống hách, Vương Thế Thông lập uy, đánh trọng thương hắn ta, khẳng định uy quyền của cường giả Tri giả cảnh. Hai vợ chồng lên đường, tính dùng Đại Di Di Chuyển Phù đào tẩu ngay khi ra khỏi phạm vi cấm không đại trận trong kinh thành. Ra khỏi thành, họ thúc ngựa phóng đi, đến khoảng cách an toàn liền kích hoạt phù, ngân quang lóe lên biến mất, chỉ để lại hai con yêu mã chạy tiếp.
Tuy nhiên, có một cường giả Bất Hủ cảnh đã theo dõi họ. Ngay khi họ vừa hiện thân ở một thôn xóm, một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, chộp lấy cả hai mang đi mất. Vương Thế Thông bị giam trong ngục tối, hai tay bị đóng đinh, xương bả vai bị móc xuyên, trán dán Định Hồn Phù, hoàn toàn bất lực. Trương Thuận mặt dày đánh thức hắn, ép giao nộp nhẫn trữ vật và công pháp. Vương Thế Thông cười khẩy, nói công pháp của hắn trên Bất Hủ cảnh, nhưng nhất quyết không giao, thách thức thái tử cứ việc tra tấn ngàn năm vạn năm. Trương Thuận nổi điên, đích thân quất roi điên cuồng, nhưng Vương Thế Thông không kêu một tiếng, chỉ dùng ánh mắt trêu tức nhìn hắn. Sau hồi lâu bất lực, Trương Thuận hạ lệnh ngục tốt tra tấn hắn hàng ngày, chỉ cần không chết là được.
Trương Thuận đến gặp Tống Thụ Ngọc ở một tiểu viện, dụ dỗ nàng làm thái tử phi, hứa hẹn vinh hoa phú quý. Tống Thụ Ngọc lạnh lùng nhục mạ, nói hắn mười vạn tuổi vẫn chỉ là phế vật Thiên Quân, không xứng với nàng. Trương Thuận tức giận nhưng kìm nén, nói Vương Thế Thông không trốn thoát nổi, rồi bỏ đi. Suốt một tháng sau, Vương Thế Thông chịu đựng tra tấn dã man, bị lột da, vết thương chồng chất, nhưng vẫn cứng rắn không một tiếng rên, khiến các ngục tốt phải nể phục, thậm chí tìm cách giảm nhẹ. Trương Thuận lại đến, nếu không giao công pháp, sẽ cắt đứt kinh mạch, biến hắn thành phế nhân sống. Vương Thế Thông cười điên cuồng, thách thức: Cứ việc tra tấn, nếu hắn nhụt chí nửa phần, thần hồn vĩnh viễn đọa vào vực sâu không siêu thoát. Trương Thuận giận dữ hạ lệnh tra tấn tàn độc hơn. Nhưng lúc này, một đại sự liên quan đến sinh tử đang xảy ra trong cấm địa Hoàng tộc, mà hắn không hề hay biết.