Chương102: Lục Xuyên xuất viện.
Chương 52
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Lục Xuyên được mẹ là Lục Tĩnh đón về nhà sau thời gian dài nằm viện. Trên đường, Lục Tĩnh kể rằng Tống Đàm vừa gửi thêm một thùng quà gồm ba cân trà và mười bó cỏ đậu tím, đều là sản vật tự trồng. Bà nhận xét cách Tống Đàm bày tỏ lòng biết ơn rất mộc mạc, chân chất, không hề hỏi han gì thêm, chỉ đơn giản là nhà có gì tốt thì gửi sang. Điều này khiến Lục Tĩnh vừa áy náy vừa cảm động, nhất là khi nhớ lại những ngày cuối ở viện, hai mẹ con phải lén lút ăn bánh chẻo nhân rau tề thái vì sợ người khác biết, và rồi còn bị ông chú phòng đối diện tặng lại nguyên cái đùi lợn muối chỉ vì hai bữa bánh chẻo. Bà định lát nữa sẽ lấy một hộp trà mang vào viện để trả lễ.
Lục Xuyên ngồi ghế sau, gương mặt vẫn tái nhợt, trên đầu còn vết sẹo dữ tợn do bỏng kéo dài từ sau tai đến khóe mắt, trán và gò má. Vết thương còn lan xuống cổ, lưng, vai và trước ngực. Da anh vốn trắng, thể chất nhạy cảm, bác sĩ đã khuyên nên cấy ghép da để tránh để lại sẹo vĩnh viễn, nhưng Lục Xuyên không có thời gian vì vừa phải kiềm chế hành động của Chu Dũng Chí, vừa có một dự án hợp tác bản quyền cần thương lượng. Vì thế anh quyết định tạm gác việc phẫu thuật.
Lục Xuyên nhớ lại tin nhắn Tống Đàm gửi hai ngày trước: "Vừa gửi ba cân trà qua, uống nhiều một chút nhé". Anh thấy giọng điệu đó vừa xa cách, vừa tự nhiên không khách sáo, thoáng chút giống như lời mẹ anh vừa nói. Anh vẫn nhớ rõ khoảnh khắc kéo cô gái ấy ra khỏi chiếc xe cháy, khuôn mặt tái nhợt và ánh mắt bình tĩnh lạ thường. Nhưng những người khác mà anh cứu hôm đó thì anh đã không còn nhớ rõ mặt.
Xe về tới hầm để xe, Lục Xuyên định xách thùng đồ nhưng bị Lục Tĩnh giành lấy. Hai mẹ con lên căn hộ 140 mét vuông ở tầng 27 – là ngôi nhà đầu tiên Lục Xuyên mua bằng tiền nhuận bút. Lối vào là một khu vườn nhỏ rộng sáu bảy mét vuông, trồng các loại cây nhiệt đới, một chiếc lá to như nhung đã vươn dài ra phía trước, suýt va vào thùng đồ Lục Tĩnh đang khiêng. Bà than thở không biết chăm sóc cây, bảo con trai dịp này ở nhà nghỉ ngơi thì hãy tự tay tưới lại đám hoa cỏ của mình.