Chương103: Trầu Bà Đen Lá Bạc.
Chương 53
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Lục Xuyên theo mẹ vào nhà, đưa tay chặn một chiếc lá xanh, nhẹ nhàng đặt tay lên mặt lá rồi trầm giọng nói đó là Trầu Bà Đen Lá Bạc. Căn phòng vẫn sáng sủa, sạch sẽ, ban công đầy hoa lá do anh chăm sóc. Lục Tĩnh vừa mở vali vừa nói phòng gym đã khóa, khuyên anh đừng vận động mạnh, lại đề nghị tìm người nấu cơm hoặc bà sẽ qua chăm. Lục Xuyên từ chối, bảo bà hãy dọn sang nhà mới gần công ty cho tiện, còn anh ở đây chỉ cần người dọn dẹp là đủ. Lục Tĩnh đành chuyển chủ đề, lôi hộp trà Tống Đàm gửi ra. Khi mở hộp, hương trà thanh khiết lan tỏa, khiến hai mẹ con đều dễ chịu. Bà pha một ấm, nước trà xanh nhạt đẹp mắt, hương thơm ngào ngạt. Lục Tĩnh vui vẻ nhưng lại áy náy, băn khoăn không biết nên mang mấy hộp sang cho người ta, cuối cùng quyết định gửi hai hộp nhỏ, tự an ủi rằng dù thịt muối của họ ngon cũng không thể hơn trà này.
Sau khi Lục Tĩnh rời đi, phòng trở nên tĩnh mịch. Lục Xuyên kéo rèm, không gian chìm vào bóng tối, chỉ còn đèn cảm ứng le lói. Trong hương trà nhẹ nhàng, anh mở điện thoại định nhắn tin cho Tống Đàm, nhưng thấy tin nhắn từ biên tập viên: hỏi thời gian hồi phục sau phẫu thuật, nhắc bản quyền cuốn mới có nhiều lời đề nghị, trong đó công ty phim ảnh trả giá cao nhất muốn gặp anh, nhưng với tình trạng hiện tại e rằng khó hợp tác. Biên tập viên còn nhấn mạnh năm qua họ đã quảng bá rất nhiều, giờ là cơ hội để đưa tác phẩm cũ ra ánh sáng. Lục Xuyên nhắm mắt, nghĩ về công việc viết lách vốn làm anh vui nay lại trói buộc mình. Uống một ngụm trà, vị ngọt dịu dàng làm anh thấy một khu rừng xanh tươi, đầu óc sáng suốt. Anh cầm điện thoại lên, lần này không trả lời biên tập viên mà mở tin nhắn của Tống Đàm, cuối cùng lấy hết dũng khí: “Cảm ơn cô vì trà. Tôi rất thích.”